Chiều rơi...



...

Mùa vẫn rét!

Và '' những nỗi buồn như mây của thời con gái'' vẫn phảng phất trong đôi mắt đen chiều nay nhìn xuống ly nâu sóng sánh. Phố đông người quá! Những vòng xe mang tâm trạng của ngày cuối năm khiến cho phố có điều gì đó như đang chùng hẳn đi, nao lòng khi nhận ra cái lặng lẽ trong phố thị ồn ào lắm màu vẻ phô trương.

''Phố hát bâng quơ mà nhạt cả nắng chiều...''

                    
26112011612.jpg


Thăm Phố một ngày
Nhật ký buồn không ghi hết
Đóa vô thường đêm đã nở xong chưa
Viết cũ kỹ chẳng được còn nhớ đến
Con chữ say mèm gõ lốc cốc đong đưa

Trăng rơi nhoà trên mái...


       
                                
Đêm
Có bình yên không cho em giấc ngủ vùi?
Đêm.
Có ngoan không cho em đừng thổn thức ?
Ngày vui. Nhưng đâu đó trong niềm vui em là những nhọc nhằn, cau có, điêu ngoa và gian dối. Em biết và em hiểu. Dù em vẫn đam mê và dại khờ như em có già đi vẫn thế mà thôi.
Đêm ngoan. Để em quên đi những nhọc nhằn, những điêu ngoa và những gian dối. Đêm nhé!
&...

'' Tôi vẫn thấy Em như ngày nào!''

 
Thời gian màu gì?
Nhân tin nhắn bạn...lại nhớ những dòng cũ...

Cuộc sống mà chúng ta đang sống là cả một thế giới muôn màu, cả tôi và bạn đều muốn chọn cho mình một màu sắc riêng...
Có phải thời gian là khoảng trời xanh như lời thầy nói xưa kia? Lạ thay, thời gian Xanh! Xanh hy vọng, xanh ước mơ, hoài bão xanh và cả những giấc mơ xanh thời thơ dại. cái thuở thiếu thời với bím tóc nghênh nghênh, mắt đen lay láy, tròn trĩnh nũng nịu đưa duyên. Và thấp thoáng đâu đây trong giấc mơ xanh có hình ảnh Bạn.

'' Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu?!''

Mùa đông là mùa tương hợp với những mối tình muộn màng. Mùa của những lỗi lầm và trăn trở. Mùa mà cây sim đứng nhọc nhằn trong mưa rét nhưng không thể nở hoa. Đó cũng là mùa ủ ấp những lộc chồi... Vinh trưa nay, mùa Đông chưa về đâu, chỉ là hơi thở nhẹ...đủ cho cuộc gặp gỡ rất bất ngờ mà chẳng hề thấy lạ lẫm.